Trang chủ, Logo game cho con


1.Đọc đúng mẫu chuyện sau:

Em không dám nhận đâu ạ !
Lên sáu tuổi được học lớp 1, Nga thích lắm. Bài tập viết đầu tiên, Nga viết rất đẹp. Cô giáo đưa bài của Nga cho các bạn xem. Cô nói:
-          Em viết đẹp lắm. Cô khen em và cho em 10 điểm.
Nga lễ phép trả lời:
-          Thưa cô em không giám nhận điểm cô cho đâu ạ.
Cô giáo ngạc nhiên hỏi Nga:
-          Ơ! Sao em lại không nhận?
-          Dạ thưa cô, vì mẹ em dặn ai cho gì cũng không được lấy mà.
Cả lớp cười ồ!

Đọc to rỏ mẫu chuyện sau:

Vì sao miệng Bồ Nông có túi? Chú Bồ Nông nhỏ một mình lặn lội bắt cá, mò cua. Chú dùng miệng là cái túi đựng thức ăn để về nuôi mẹ ốm. Tháng này qua tháng khác, cái mỏ chú xưa kia vốn gọn ghẽ, nay chảy xệ xuống hệt cái túi .

Lòng hiếu thảo của chú Bồ Nông nhỏ khiến họ hàng Bồ Nông cảm phục và noi theo. Ngày nay chú Bồ Nông nào cũng có cái túi ở miệng. Cái túi ấy vừa làm cái nơm bắt cá, vừa là kỉ niệm hiếu thảo của một đưa con ngoan.

Ngỗng đọc chữ Năm học mới Gà, Vịt, Ngang, Ngỗng cùng vào lớp một.

Ngỗng thường trốn học đi bơi. Vịt được cô giáo Sơn Ca giao nhiệm vụ kèm Ngỗng học thêm. Vịt đưa sách học vần cho Ngỗng. Ngỗng cầm ngược sách mà vẫn ra vẽ ta đây biết đọc, rồi nó dõng dạc: - Bờ e be sắc bé.

Cả lớp cười ồ!.

Cô giáo Sơn Ca vội đến bên Ngỗng và bảo:

- Em cầm ngược sách rồi đấy. Phải cầm như thế này mới đúng!

Rạng sáng, Vịt và Ngan đã lên kế hoạch đến nhà Gà Con, gõ cửa:

- Gà ơi ! ra bờ ao chơi đi ! Tụi mình sẽ dạy bạn bơi.

Gà con nói vọng ra:

- Mình đi vắng rồi. Mai mình mới về.

- Tiếc quá ! Tụi mình định rủ Gà Con tập bơi. Rồi đi chén giun…

Gà Con nhảy bổ ra, hét toáng lên:

- Mình đây ! Cho mình đi chén giun với !

- Được thôi, tụi mình sẽ dẫn bạn đi xơi giun. Còn tập bơi thì thôi nhé.

Thế là vì lười và nói dối mà đến giờ loài gà vẫn không biết bơi!

Minh và Dũng là hai anh em học cùng một lớp. Có lần cô giáo ra bài tập làm văn: “Hãy viết về mẹ của mình.” Minh viết xong, Dũng chép lại y nguyên.

Hôm sau khi trả lời bài, cô giáo hỏi?

- Vì sao hai bài này giống hệt nhau?

Dũng trả lời:

- Dạ thưa cô. Vì… chúng em cùng một mẹ ạ!

Kiến Mẹ có một vạn con. Tối nào, Kiến Mẹ cũng vỗ về và thơm yêu từng đứa con :

- Chúc con ngủ ngon ! Mẹ yêu con !

Ðể hôn hết đàn con, suốt đêm Kiến Mẹ không chợp mắt.

Bác Cú Mèo chỉ cho một kế : đến giờ đi ngủ, hãy thơm những chú kiến con đầu tiên ở mỗi hàng. Sau khi được mẹ thơm, chú kiến này quay sang thơm chú bên cạnh và thầm thì :

- Mẹ gửi một cái hôn cho em đấy !

Cứ thế, lần lượt lũ kiến con hôn chuyền nhau. Và Kiến Mẹ có thể chợp mắt mà vẫn âu yếm được cả dàn con.

Trường học là ngôi nhà thứ hai của em.

Ở trường có cô giáo hiền như mẹ.

Có nhiều bè bạn thân thiết như anh em.

Trường dạy em thành người tốt.

Trường học dạy em những điều hay.

Em rất yêu ngôi trường của em.

Vở này ta tặng cháu yêu ta

Tỏ chút lòng yêu cháu gọi

là Mong cháu ra công mà học tập

Mai sau cháu giúp nước non nhà.

                                  Hồ Chí Minh

Ai dậy sớm 
Bước ra vườn,
Hoa ngát hương 
Đang chờ đón.
...
( Võ Quảng)
 

Chú khỉ mưu trí

Hổ và Voi thi tài. Chúng giao hẹn ai thua phải nộp mạng cho kẻ kia ăn thịt. Voi rầu rĩ vì bị thua. Khỉ thương Voi, bằng nghĩ cách cứu bạn. Tới ngày hẹn, Khỉ ngồi trên lưng Voi đến nhà Hổ. Vừa tới cổng, Khỉ cầm roi quất lia lịa vào lưng Voi, quát lớn: - Hổ đâu? chỉ cho ta ! Voi thưa: - Dạ, xin ngài đợi thêm chút nữa ! Khỉ càn quát to hơn: - Nhanh lên ta đói rồi. Ta muốn ăn tươi nuốt sống nó ngay ! Nghe vậy Hổ sợ quá trốn biệt.

Suối nhỏ, hồ nước và biển cả

Dòng suối nhỏ chảy đến hồ nước và nói :
- Anh cho tôi theo với !
Hồ nước khinh khỉnh bảo :
- Ta cần gì đến con suối nhỏ xíu như ngươi !
Dòng suối tiếp tục chảy mãi. Rồi một ngày kia, thấy biển cả mênh mông trước mặt, nó khẩn khoản nói :
- Biển ơi, xin ông nhận cháu với !
Biển cả ân cần đáp:
- Nhanh lên, ta đang chờ cháu !
Suối nhỏ mừng rỡ ùa vào biển cả.
Hè đến, hồ nước cô độc, khô cạn tới đáy còn biển cả thì luôn dạt dào sóng vỗ.

Hướng dẫn làm bài câu số 3: Nhấn chuột vào mỗi câu một hoặc hai lần để thay đổi dấu hỏi(?) hay dấu(~)

Bốn chân và sáu chân

Chú lính nọ được quan sai đi việc gấp. Quan cấp ngựa để chú đi cho nhanh. Dắt ngựa ra đường nhưng chú không cưỡi mà cứ nắm chặt dây cương rồi cắm cổ chạy theo. Người đi đường thấy lạ bèn hỏi:

- Sao không cưỡi để đi cho mau? Chú ta hổn hển trả lời:

- Bác hỏi lạ thật ! Bốn chân mà chạy nhanh hơn sáu chân được à?!

Công chúa Bình Minh

Vua Mặt Trời có hai công chúa là Bình Minh và Hoàng Hôn.

Bình Minh bao giờ cũng dậy sớm, nhẹ bước trong vườn muôn hoa lá. Bình Minh tới, ánh sáng hồng lên, muôn vật thức dậy bắt đầu một ngày mới vui tươi và có ích. Còn Hoàng Hôn mải mê rong chơi, mãi đến chiều tốt mới vội về nhà. Hoàng Hôn không biết thế nào là hạt sương long lanh, tiếng chim hót véo von buổi sớm,… Những thứ tươi xinh ngọt ngào ấy chỉ có thể tìm được khi cùng thức với Bình Minh.

Ba người bạn tốt

Thỏ Con, Dê Con và Lợn Con rủ nhau chơi cầu trượt. Lợn Con ụt ịt cười tít mắt, trượt bừa, làm Dê Con rơi xuống đất, Dê con lóp ngóp ngồi dậy, sờ tay lên đầu, kêu thất thanh:

- Tôi bị bươi đầu rồi.

Lợn Con ân hận:

- Mình xin lỗi bạn.

Hôm sau Lợn Con và Chó Con mang một bó củ cải non đến thăm dê con. Tới nhà, chúng thấy Dê Con có cặp sừng mới nhú rất đẹp. À hóa ra Dê Con mọc sừng ! cả ba cùng reo và cười như nắc nẻ.

Chú ve quên dạo nhạc

Từ hôm nghỉ hè, Ly luôn nghe Ve Kim, nhạc sĩ của mùa hè dạo nhạc. Nhưng hai ngày qua, Ly cảm cúm, chẳng nghe tiếng đàn. Hôm nay hết bệnh, Ly vội chạy ra gốc phượng. Ly gọi:
- Ve Kim ơi ! sao bạn quên dạo nhạc ? Ly nhớ bạn lắm !
- Bạn hết đau rồi ư ? Mình lại đàn ca đây. Mình đâu có quên. Mình muốn giữ yên lặng để bạn nằm nghỉ cho nhanh hết bệnh !
- Rồi những nốt nhạc nhè nhẹ, vút cao dần. Bông phượng như đỏ thắm hơn lên, làm hồng cả đôi má bé Ly.
 

Cục nước đá

Trời mưa đá. Một cục nước đá lóng lánh, to như quả trứng gà rơi độp xuống đất. Dòng nước giang rộng tay nói:

- Chào bạn ! Mời bạn gia nhập với chúng tôi !

Cục nước đá lạnh lùng đáp:

- Các anh đục ngầu, bẩn thỉu thế kia, tôi hòa nhập sao được ?!

Trời cao kia mới là bạn của tôi !

Dòng nước cười xòa rồi chảy ào ra sông, ra biển. Cục nước đá trơ lại một mình. Một lát sau, nó tan ra, ước nhoẹt ở góc sân.

Lời hứa nói khoác

Trước khi về quê ngoại chơi, Khỉ con đi chào bạn bè. Gặp ai Khỉ Con cũng hứa:
“Tớ sẽ mang nhiều quà về cho cậu !”.
Nhưng mải vui quên mất lời hứa. Gặp các bạn nó quay mặt đi. Các bạn gọi nó là: “Vua nói khoác”. Buồn quá nó hỏi mẹ:
- Sao các bạn gọi con là “Vua nói khoác” hở mẹ?
Sau khi hiểu rỏ chuyện Khỉ Mẹ nghiêm mặt nói:
- Con đã hứa với người khác thì nhất định phải làm. Nếu không, lời hứa với lời nói khoác có gì khác nhau.